HomeThư việnCẩm nang chăm sóc béNhững điều tôi nghĩ sẽ cấm bọn trẻ... Nhưng...

Những điều tôi nghĩ sẽ cấm bọn trẻ... Nhưng...

Trước khi có con, tôi đã có một black list về những điều tôi sẽ không bao giờ để cho con cái của tôi làm. Dưới đây chỉ là một vài ví dụ ...

Xem Tom and Jerry

Đây là bộ phim hoạt hình kinh điển của mọi đứa trẻ trên thế giới, nhưng tôi lại không muốn bọn trẻ xem tí nào. Tom và Jerry không thân thiện, chúng suốt ngày rượt đuổi, bạo lực, đánh nhau, bày trò hại nhau. Tôi không hiểu bọn trẻ học hỏi được điều gì với bộ phim hoạt hình này: không có lòng tốt, không có sự bao dung, không tinh tế, không thân thiện, không ngôn ngữ… Tôi luôn luôn nói với mọi người rằng con tôi sẽ không bao giờ xem Tom and Jerry.

Nhưng một lần quá bận rộn, tôi đã để cho các con được tự chọn phim chúng thích để giải trí, và ngay lập tức chúng chìm vào thế giới mèo chuột này không dứt ra được. Tom and Jerry đã khiến chúng im lặng. Tom and Jerry giữ chân chúng lại, suốt 2 tiếng đồng hồ không có đứa bé nào kéo ống quần tôi, xé sổ ghi chép của tôi và giành máy vi tính của tôi, lấy điện thoại của tôi và bấm alo cho bất kỳ người nào, hay trèo lên bàn làm việc đập bàn uỳnh uỳnh. Vào những ngày thực sự căng thẳng, Tom and Jerry giữ sự chú ý của bọn trẻ dưới 4 tuổi của tôi đủ lâu để tôi giải quyết công việc.

Có một ngôi nhà lộn xộn

Tôi đã từng ghé thăm gia đình bạn bè có trẻ nhỏ, tôi nhìn vào đồ chơi và thức ăn trên sàn nhà, và nghĩ: Cái quái gì đang xảy ra ở đây vậy? Tại sao lại lộn xộn và bẩn thỉu thế này? Lúc đó tôi không nghĩ được rằng việc có hai đứa trẻ dưới 4 tuổi trong nhà lại phức tạp đến thế. Chúng như cơn lốc xoáy, gom rác rưởi, nước miếng, đồ ăn, đồ chơi và… chất thải. Tôi không biết rằng chúng có khả năng siêu phàm để phá tan tất cả những gì gọn gàng, sạch sẽ… Cho đến khi có con, và nhất là khi có hai cậu con trai nhỏ, thì tôi đã hiểu rằng chẳng thể nào có thể giữ một ngôi nhà được sạch sẽ gọn gàng quá 30 phút, trừ phi bọn trẻ ngủ.

Chơi trò chơi video 

Tôi chưa bao giờ là một fan hâm mộ lớn của các trò chơi video (trò chơi điều khiển bằng tay và hiển thị trên màn hình TV). Tương tự như phim hoạt hình Tom and Jerry, tôi luôn nói rằng tôi sẽ không bao giờ để cho các con tôi chơi game. Khi con trai tôi vừa tròn 4 tuổi và phát hiện ra rằng các trò chơi video thực sự tuyệt vời hơn Tom and Jerry rât nhiều.

Sẽ là cả một vấn đề lớn nếu cho trẻ con tiếp xúc với game sớm vì chúng sẽ ghiền một lúc nào không hay. Khi đó đúng là ác mộng cho cả gia đình. Nhưng có một điều tôi phải khẳng định rằng, chẳng có điều gì có động lực mạnh mẽ bằng game: chúng sẵn sàng dọn dẹp, tự tắm rửa, tự xếp quần áo, tự ăn cơm, tự đánh răng hoặc tự giác uống thuốc… để đổi lấy mười phút chơi game quý báu. Việc của cha mẹ lúc này đó là hãy kiểm soát thời gian thật chặt và hướng con đến các trò vận động khác tránh việc con chỉ tập trung vào game.

Mọi chuyện sẽ trở nên khác biệt khi bạn trở thành bố của trẻ con (Ảnh: Internet)

Ăn đồ ăn nhanh

Có rất nhiều lý do để ghét đồ ăn nhanh: các món ăn nguột ngắt và dở ẹc, chất lượng và vệ sinh không đáng tin. Đùi gà rán và khoai tây chiên có thể làm hỏng quần áo và làm bẩn xe. Mùi của đồ ăn nhanh sẽ bám dính vào quần áo khiến chúng tôi hôi như chuột. Tôi luôn luôn nói rằng tôi sẽ không bao giờ để con tôi ăn ở đó.

Nhưng bọn trẻ lại nghĩ khác: Chúng rất thích khoai tây chiên chấm sốt cà chua hoặc pho mai. Chúng cầm đùi gà và gặm nhồm nhoàm. Chúng rất thích nước ngọt, dĩ nhiên rồi. Lại cả kem nữa chứ. Bây giờ, mỗi lần chúng tôi ra ngoài ăn, cả hai đứa trẻ của tôi muốn đi đến McDonald hoạc KFC. Chúng yêu thích nơi này. Và thẳng thắn mà nói, trẻ em cũng có quyền chọn món chúng thích. Khi con bạn thích một cái gì đó rất nhiều, ngay cả khi bạn nghĩ rằng đó là không tốt, là lựa chọn cuối cùng… thì khi thấy chúng buồn bã, thất vọng, bạn sẽ chiều ý chúng thôi. Nhưng, đừng thường xuyên!

Đi shopping

Tôi không thích shopping, dĩ nhiên rồi, shopping là sở thích của phụ nữ chứ không phải đàn ông. Hơn nữa, có trẻ em cùng đi shopping rất phiền: không thể nào kiểm soát được việc chúng nhặt nhạnh đồ, chúng moi móc, chúng lôi kéo và chúng bỗng nhiên đói hoặc bỗng nhiên mắc đi toilet. Khi có con, tôi nhận thấy đúng là mình ko nên cho con đi shopping, bởi vì chúng vô kỷ luật như những tên say xỉn vậy. Hầu như chúng chỉ được đi shopping với mẹ.

Và một lần tôi nhận ra thằng bé 4 tuổi của mình lại có thể lựa chọn đồ ăn, xem xét các hình thức thực phẩm mà chúng hay dùng (ví dụ như nui sao, hoặc ngũ cốc dinh dưỡng và dầu ăn trẻ em chẳng hạn). Chúng biết cách lựa đồ và biết cả nơi trưng bày món chúng cần, còn tôi thì không. À, có lẽ tôi phải học hỏi điều này vậy: hãy cho trẻ tiếp xúc với tất cả mọi việc cần thiết cho cuộc sống của chúng, ví dụ như đi mua đồ ăn chẳng hạn.

Trang phục lố lăng

Tôi thường nhìn vào những đứa trẻ trong trang phục không phù hợp và nghĩ rằng: con tôi sẽ không ăn mặc như thế. Nhưng sau đó, cậu con trai 4 tuổi của tôi bắt đầu mặc quần áo bé thích. Một ngày nọ, bé bước ra trước mắt tôi với một hỗn hợp trang phục: quần jean, áo ba lỗ, chiếc nón cao bồi và đôi kính đen. OMG, thật điên rồ, tôi thích sự chỉn chu, lịch sự. Thế nhưng chẳng để ý đến thái độ của tôi, thằng bé rất tự hào về trang phục của nó. Đột nhiên, tôi đã phải đối mặt với quyết định hãy để cho con làm điều chúng thích, mặc bộ đồ chúng yêu nhất như thể đó là cách chúng bày tỏ sự tự chủ, chủ động và thể hiện cá tính riêng. Lần đó, sau vài giây ngạc nhiên, tôi đã nói với chàng trai nhỏ bé của mình: Ồ, đồ của con thật lạ. Sau đó hai cha con đã đi khắp nơi, và tuyệt vời là mọi người ai cũng yêu thích diện mạo mới của cậu bé.

(Sưu tầm)

Thống kê truy cập

174151
TodayToday119
YesterdayYesterday128
This_WeekThis_Week119
This_MonthThis_Month2660
All_DaysAll_Days174151